The last chance, the last dance.

Mình đã ấp ủ mong muốn đi học ở nước ngoài từ rất lâu. Cụ thể, ngay từ những năm đầu tuổi 20, khi vẫn đang học đại học. Tất nhiên, điều kiện lúc đó không cho phép, nên cần chuẩn bị từ từ. Việc cần thiết nhất thì làm trước, như học ngoại ngữ, tham gia nhiều chương trình & dự án cộng đồng, kết nối với những bạn cùng mong muốn, etc. Mục đích chủ yếu là để nâng cao chất lượng profile của bản thân, từ đó có cơ hội lớn hơn. Mình chỉ cần biết, cứ chuẩn bị trước đã, như vậy tốt hơn.

Mong muốn này đã được xếp kho một thời gian. Mình tốt nghiệp ra trường, đi làm vài năm, qua vài thành phố và quốc gia, gắn bó với một ngành đã theo học và thấy phù hợp, hoàn thành một chứng chỉ nghề nghiệp quốc tế chuyên nghiệp. Vẫn còn mải trong vòng xoáy công việc, nên chưa có thời gian để thực sự cân nhắc và suy nghĩ. Lúc nào cũng bảo, thôi để sau đi, còn nhiều thời gian, tức là còn nhiều cơ hội để thực hiện.

Khi các điều kiện thuận lợi cùng đến, mong muốn xưa bắt đầu trỗi dậy. Covid-19 mang lại bao đau thương cho con người, nhưng lại cho mình khoảng lặng để suy nghĩ về việc đi học tiếp. Điều kiện lúc đó cũng khá hơn, từ tài chính, kinh nghiệm và trải nghiệm. Chưa có vợ con cũng mang lại lợi thế riêng, thoải mái chuyển qua quốc gia khác mà không hề vướng bận việc đoàn tụ gia đình. Ngấp nghé tuổi 30, mình hiểu rằng, chẳng còn nhiều thời gian để dành trọn 1-2 năm ở trường học.

Vậy nên, đó có thể là cơ hội cuối để mình đi học ở nước ngoài một cách trọn vẹn nhất. Nếu để sau 1-2 năm, lúc ấy lên chức, trách nhiệm nhiều hơn, thu nhập cao hơn, có thể chẳng dám từ bỏ. Gác lại lâu hơn nữa, khi đã có gia đình, không thể thoải mái qua nước khác. Chưa kể những rủi ro liên quan đến kinh tế, chính trị, hay cơ hội nghề nghiệp sau này. Và mình quyết định, gác lại công việc để lên đường du học. Đó là “the last chance”.

Lần đi học ấy cũng chính là “the last dance” luôn. Mình không muốn dành vài năm chỉ để học thêm bằng cấp hay chứng chỉ chuyên nghiệp nào nữa, vì bây giờ là lúc “thực chiến”. Công việc và nơi sống hiện tại có được là nhờ bằng cấp ấy. Nhiều kỷ niệm thời đó vẫn luôn trong tâm trí mình. Nhiều mối quan hệ bạn bè, nhiều bữa party & networking đến tận đêm khuya, nhiều lần chạy tàu khắp châu Âu, hay cuộc sống tương lai, đều có được nhờ quyết định ngày đó. “The last dance” này cũng không đến mức tệ lắm nhỉ? Bây giờ, mình cũng sẽ đối mặt với 1 tình huống “the last chance, the last dance” khác. Vì là “the last chance”, nên cần cân nhắc nhiều thứ, chẳng thể vội vàng. Vì là “the last dance”, nên enjoy hết sức có thể. Sẽ có khó khăn, nhưng mọi chuyện rồi sẽ đến đích như mong đợi, chắc chắn là vậy.

Comments

Leave a comment