Hôm trước mình đã đăng một bài về chuyện bị sếp mắng, hôm nay, đến lượt những câu chuyện về khách hàng. Cầu mong các anh/chị/em khách hàng lúc trước làm việc với mình thông cảm, nếu có hắt xì hơi do bị ôn lại kỷ niệm xưa ở bài này thì cũng bỏ qua nhé.
Người làm dịch vụ hay có câu “Khách hàng là cha là mẹ, là miếng cơm manh áo”. Câu này đúng, vì nếu không có khách hàng, ai trả phí cho công ty, để công ty có tiền trả lương mình. Cơ mà, khi làm việc với khách hàng, có nhiều thứ đáng nói phải biết.
Người làm ngành kiểm toán, ngoài việc đau đầu tìm cách clear files và đáp ứng yêu cầu từ sếp, làm thế nào để thỏa mãn khách hàng cũng là chuyện nhức nhối. Với bản thân mình, mỗi lần đi một job là lại có thêm một trải nghiệm hoàn toàn khác về khách hàng. Có công ty, năm nào cũng đi, cơ mà, năm nào phòng tài chính – kế toán cũng có người mới, có năm còn thay hết luôn. Ơ đùa, tưởng chốn quen mà lại thành toàn người lạ không. Mình không nhớ nổi có bao nhiêu kỷ niệm khi deal với khách hàng rồi, vì nó quá nhiều. Cũng chẳng nhớ nổi kỷ niệm nào nổi bật nhất, vì cái nào cũng nổi và có điểm đặc biệt riêng.
Do đặc thù công việc, người làm ngành kiểm toán luôn phải tiếp xúc với khách hàng để làm việc và hoàn thành tasks được giao. Nhưng, nhiều lúc, sự kỳ vọng của hai bên lại khác hẳn nhau. Team kiểm toán luôn muốn kế toán hỗ trợ hết mình, cung cấp mọi thứ đúng hạn và đẹp đẽ. Còn với kế toán, nhiều người luôn muốn mất ít công sức hỗ trợ nhất, nhưng phải có báo cáo nhanh. Đến nỗi nhiều lúc mình nói đùa, cuộc đấu “team kiểm toán” vs “team kế toán” còn căng thẳng hơn cả trận derby nước Anh, hoặc hơn cả mấy trận rap battle.
Sự đối nghịch này là nguyên nhân của bao chuyện dở khóc dở cười. Nhiều lúc, người trong ngành như hóa thân thành “thợ săn hải tặc”, tìm bằng được khách hàng để đòi số, đòi tài liệu, đòi giải thích “Chị ơi, tại sao số trên sổ lại lệch nhau to đùng như này vậy chị?”. Lúc khác, đành hóa thành “người sói” để tranh luận (từ khác: “cãi nhau”), khi khách hàng kiên quyết bảo vệ lập trường “Sếp anh bảo ghi như thế, anh cứ làm theo thôi”; hoặc có những ý tưởng chỉ khiến mình thốt lên “Có phải anh đang trêu đùa em đúng không”. Nhiều khi, khách hàng không hài lòng về điều gì đó, thế là liền nhấc máy, gọi điện xả luôn với team kiểm toán. Đúng là phận mười hai bến nước, đành hóa thành tổng đài tư vấn tâm lý chị Thanh Tâm, ngồi nghe khách xả một tràng, nói chuyện một lúc, sau đó mới quay về làm việc tiếp được.
Đấy, ai bảo công việc kiểm toán nhàm chán nào, thật ra biến hóa khôn lường hơn nhiều. Nhiều lúc bực quá, giải thích, thuyết phục và “dọa dẫm” (“anh ơi, bên anh không có cái này thì sếp em không ký đâu”) đủ kiểu mà lòng khách hàng vẫn vững như kiềng ba chân. Lúc đó, mình nói vui, đành trở thành nhà hiền triết, tự tụng kinh “không được đánh khách hàng, không được đánh khách hàng, không được đánh khách hàng”. Vậy mà, có đôi khi, buộc phải trở thành người vô hình, mắt không thấy email khách gửi, tai không nghe thấy chuông cuộc gọi từ khách. Mình vừa mới nhận được tài liệu hôm qua, chưa kịp xem có dùng được hay không, thế mà hôm nay, cứ 7749 phút khách đã giục “Báo cáo chị đâu em?”. Chị đánh giá chúng em cao quá rồi đấy, tốc độ chúng em làm việc không nhanh như tốc độ chồng chị chạy đi giấu quỹ đen đâu.

Leave a comment