Mình tin rằng, có những chuyện, cứ phải tự bản thân trải qua, lúc đó bạn mới có những bài học và cảm nhận chân thật. Chuyện nghề nghiệp, công việc, cuộc sống hay tình cảm, tất cả đều vậy.
Trước hết, luôn có sự khác biệt giữa kỳ vọng và thực tế. Nhiều bạn ước ao được làm một công việc “trong mơ” – sếp nice, môi trường làm việc chuyên nghiệp, đồng nghiệp tốt bụng + hỗ trợ nhiệt tình, task ý nghĩa, và khách hàng support. Đây là điều hết sức bình thường, ai đi làm cũng đều mong muốn những điều này cả. Vậy, theo bạn, sếp cần như nào thì sẽ được coi là “nice”, đồng nghiệp như nào thì sẽ được coi là “tốt bụng”, hay công ty như nào để được coi là “thân thiện” hay “hòa đồng”?
Ngày trước, khi còn làm công nhân kiểm toán, cảm nhận của mình về ngành chưa bao giờ cố định. Mình cũng từng trải qua nhiều đêm OT, nhiều ngày chạy deadlines từ sáng đến tối, nhiều lần ngồi nghe sếp mắng vì cái tội làm working papers chưa đạt yêu cầu. Lúc đó chỉ thấy mệt, làm mãi chưa xong việc, nên cũng thầm mong được chuyển qua làm ở công ty như đoạn trên, tháng nào cũng kêu các cụ phù hộ cho công việc thuận lợi. Sau đó, job vẫn cứ xong, sếp vẫn cứ mắng rồi hôm sau lại khen như bình thường, deadlines vẫn cứ đúng hạn. Được nghe lời khen từ sếp, nhận được đánh giá tốt từ đồng nghiệp và khách hàng, lại tự dưng thấy yêu công việc nhiều. Đấy, nhiều lúc góc nhìn của con người là vậy, cảm xúc chi phối ghê gớm. Thú vị hơn, sau mỗi con job, hay mỗi mùa bận trôi qua, cảm nhận lại có đôi chút sự khác biệt.
Mình nghĩ đơn giản, những ngôn từ về mong muốn công việc trên kia chỉ mang tính chất tương đối. Bạn sẽ chỉ cảm nhận được nó khi so sánh với những trải nghiệm đã có trong quá khứ. Ví dụ như, chưa trải qua mùa bận chạy OT hay deadlines sml, chắc chắn bạn chẳng thể trân trọng những tháng ngày được tan làm về sớm. Hoặc, chưa trải qua cảm giác bị sếp mắng sml, bạn chẳng thể trân trọng những người sếp nhẹ nhàng chỉ bảo khi bạn mắc lỗi. Và, nếu bạn chưa trải qua cảm giác dù đã cố gắng hết sức nhưng vẫn bị anh/chị trong team đánh giá không cao, bạn sẽ chẳng thể trân trọng những người đồng nghiệp luôn supportive hết mình. Chưa trải qua những lúc khó khăn hay thách thức như trên, bạn sẽ chẳng trân trọng những nỗ lực và sự vươn lên của bản thân mình.
Nếu bạn muốn nghe mình nói vô tri một chút về chuyện tình cảm, mọi thứ cũng như vậy thôi. Bạn có thể ngân nga theo giai điệu “Dancing in the Dark” của Soobin, xuýt xoa khi thấy 2 nhân vật chính nhắm mắt xoay trong MV. Tiếp đó, có lẽ, bạn sẽ thầm ước mình sẽ có một tình yêu như thế. Tất nhiên, ai cũng muốn mình có 1 tình yêu đẹp và sẻ chia những phút giây hạnh phúc như vậy. Nhưng, để có được những phút giây đó, trước hết, bạn cần mở lòng và “yêu” trước đã. Chưa trải qua những cung bậc hạnh phúc, ngọt ngào, chua chát, đắng cay trong tình yêu, sẽ rất khó để thực sự enjoy và tự do “dancing in the dark” với người mình yêu. Như công việc đâu thể lúc nào cũng thuận lợi, như gia vị có đủ vị mặn, ngọt, chua, đắng, cay, tình yêu cũng vậy thôi, có lúc ngọt ngào và có lúc đắng cay. Điều quan trọng nhất, bạn sẽ chấp nhận “không buông tay” chứ?
Chắc chắn, bây giờ, cảm nhận của mình về ngành và tình yêu sẽ rất khác so với các bạn followers của page. Vì sao ư? Vì sự khác biệt trong những trải nghiệm thực tế của chính bản thân mình. Nói một cách thẳng hơn, mình hơn các bạn vài tuổi đó, nên mức độ và số lượng trải nghiệm thì chắc chắc phải hơn rồi. Công nhân ngành kế – kiểm này, tuy làm ngành khô khan nhưng tâm hồn lại chẳng khô khan chút nào. À mà, mình vẫn đang tìm người để cùng “dancing in the dark” đây này. Còn nhiều thứ trong cuộc sống này để khám phá lắm, không quan trọng bạn là công nhân ngành hay không đâu.

Leave a comment