Viết đôi chút về một trong những câu hỏi mà mình nhận được rất nhiều trong năm vừa qua: Tại sao lại chọn Đức? Hiện tại, mình đang làm ở bộ phận tài chính doanh nghiệp ở một công ty phần mềm có trụ sở ở Darmstadt, Hessen, Đức.
Có nhiều lý do để mọi người thắc mắc. Mình chưa bao giờ làm việc ở một công ty Đức, cũng chẳng học trường nào ở Đức. Không có người thân, người yêu, crush hay bồ cũ nào ở Đức. Một chữ tiếng Đức bẻ đôi cũng không biết. Hầu như chẳng có một chút liên quan nào đến Đức, ngoại trừ việc học MBA ở Hà Lan, láng giềng của Đức, mặc dù người dân 2 nước không thiện cảm với nhau lắm. Thế mà cuối cùng, lại lên đường đến sống và làm việc Đức. Nghe qua đã thấy hơi khó hiểu.
Thực sự, đến cả bản thân mình còn chẳng thể hiểu được, mọi chuyện bắt đầu từ đâu. Chỉ biết, lúc đó cơ hội đến, thấy đây là cơ hội tốt, vậy là xách ba lô lên đường. Trong thời gian học MBA, lúc apply công việc, mặc dù nhận được offer từ cả ASML – tay to ở ngành bán dẫn và chip toàn cầu, nhưng mình vẫn thấy có gì đó không ổn. Hà Lan có lẽ không phải là nơi ở lâu dài sau này, đơn giản là linh cảm mách bảo vậy. Ngó qua UK thì chỉ thấy các bên kêu gọi “mày quay lại audit đi”, trong khi mình đã quyết rời audit. Suy đi tính lại, vậy ngó qua bên thị trường Đức coi sao. Dù sao đi nữa, Đức vẫn là đầu tàu kinh tế châu Âu, tuy có chút suy giảm nhưng số lượng công ty và cơ hội nghề nghiệp vẫn rất nhiều.

Cuộc hành trình chính thức bắt đầu từ lúc đưa ra quyết định đó. Chẳng phải nhận được offer ngay đâu, mất một khoảng thời gian cùng vô số lần phỏng vấn, cuối cùng quả ngọt mới tới. Sau đó đến việc làm visa và đợi visa mòn mỏi, chỉ vì cái thói để đến sát ngày mới chịu nhả visa của cơ quan ngoại vụ Đức. Sang đến Đức, bắt đầu trải nghiệm những sự khác biệt ối giồi ơi.
– Khác hẳn Malay, Sing hay Hà Lan, người Đức không chịu nói tiếng Anh, chỉ tiếng Đức thôi, và lúc nào cũng kêu chỉ biết “một chút” tiếng Anh.
– Không có kiểu bắt chuyện làm quen ở siêu thị, bến xe buýt, hay ở mấy chỗ trung tâm đông người.
– Không có kiểu tụ tập nhau sau giờ làm việc, làm xong ai về nhà nấy lo cho gia đình. Đến cả người Đức ở văn phòng mình còn bảo, tách bạch rõ ràng giữa công việc và “sau công việc”, khác nhau thực sự
– Cái văn hóa chỉ nhận tiền mặt thì ôi thôi, Đức là trùm ở châu Âu. Nhiều nhà hàng và cửa hàng ở Đức chỉ nhận tiền mặt, không thanh toán thẻ.
– Nhiều luật lệ im lặng chỉ có ở Đức, ví dụ như không được làm ồn từ 10h tối hôm trước đến 6h sáng hôm sau.
– Chủ nhật là ngày nghỉ ngơi, mọi người phải giữ im lặng. Thêm nữa, hầu hết hàng quán hay siêu thị đóng cửa im lìm vào chủ nhật.
– Người Đức lúc nào cũng thể hiện khuôn mặt rất nghiêm túc, không ưng điều gì là thể hiện ra ngay.
– etc.

Rất dễ để kêu ca, đặc biệt là khi có sự khác biệt rất lớn về lối sống. Tuy nhiên, hiện tại, mình chỉ là một vị khách nhỏ ở đây, nên mình quyết “nhập gia tùy tục”.
– Nếu họ không chịu nói tiếng Anh thì mình chịu khó trang bị chút tiếng Đức, vài từ đơn giản để đi đâu cũng dùng được.
– Thỉnh thoảng đi rút ít tiền mặt, đảm bảo lúc cần thì lúc nào cũng có, không thành vấn đề.
– Trong quãng thời gian im lặng thì mình tuân theo, không tiệc tùng hay bật nhạc, có khó khăn gì đâu.
– Đi làm xong thì mình đến fitness studio, nhiều người trẻ ở đấy, tập một lúc rồi về. Muốn nói chuyện với người địa phương thì đến sport bar hoặc mua vé đi xem bóng đá. Người Đức mê thể thao và bóng đá lắm, bắt chuyện bằng chủ đề này thì thôi rồi, đảm bảo rôm rả không ngớt.
– Đồ ăn Đức thì mình thử, thấy món nào hợp thì mua về, đặc biệt là mấy món theo mùa, như măng tây trắng chẳng hạn. Muốn Đức hơn nữa thì cuối tuần, xách giày lên và đi trekking/hiking. Người Đức rất mê môn này, có khi đi bộ một mình cả ngày trong rừng cũng được.
******
Tuy nhiên, vẫn còn đôi chút khó khăn. MÌnh mới qua chưa được một năm, nên vẫn cần thích ứng nhiều. Mình thoải mái về việc này, cần thời gian thì cho thời gian để tiếp tục. Nhưng khó khăn lớn nhất, đó là mình chưa thể tưởng tượng được, sau này mình sẽ gặp “người ấy” như nào (thực sự luôn ấy). Nếu ở Đức thì ai cũng bảo, nhiều người Việt Nam lắm, lo gì đâu. Cơ mà, lân la trong bao hội sinh viên hay hội người Việt ở Đức lâu nay, chẳng thấy ai kêu gọi gặp mặt gì cả. Toàn thấy đăng bài bán cân, tìm nhà, hay tìm việc. Được rồi, vậy thì sắp tới, sẽ cần chủ động hơn. Nếu quen ở nước khác thì lại phải giải bài toán “nhất cự ly”, tương đối mệt đầu ấy.
Thay lời kết, nếu bạn nào đang tìm cơ hội việc làm quốc tế, mình chỉ có lời kêu gọi này thôi: Qua Đức đi. Những khó khăn trên là áp lực, động lực để bạn cố gắng hơn mỗi ngày. Qua Frankfurt, Mannheim hay Mainz, rồi mình dẫn đi ăn Bratwurst và uống bia. À đấy, giờ đang mùa Oktoberfest, sau đó là Christmas market, nhiều chỗ muốn đi chơi lắm. Qua đây đi nàooooo!!!

Leave a comment