Mình luôn tin rằng, trong chuyện giao tiếp, thẳng thắn và thành thật với nhau ngay từ đầu luôn là sự lựa chọn tốt nhất, kể cả trong công việc hay các vấn đề khác của cuộc sống.
Ngày trước, khi mình làm việc ở Malaysia, luôn làm job với một sếp nổi tiếng khó tính và yêu cầu cao trong firm. Sau một vài lần bị mắng sấp mặt, mình quyết định, mỗi lần phải làm tasks mới, mình luôn qua hỏi luôn “So, what are your expectations in those tasks?” Không phải là firm requirements nữa, mà là “expectation” của sếp, vì kiểu gì ông ấy cũng yêu cầu cao hơn hẳn. Từ lúc ấy, mình biết kỳ vọng như nào rồi, nên luôn cố gắng đạt đến mức ấy luôn. Vẫn thỉnh thoảng bị phê bình, nhưng thấy dễ thở hơn, quá trình review và close file trơn tru hơn lúc trước.
Còn, lúc làm ở Singapore, không cần mình giục, các sếp luôn gọi cả team trao đổi trước lúc bắt đầu xuống khách hàng. Trao đổi hết mọi thứ, bao gồm cả yêu cầu về admin, như giấy tờ làm việc, file kiểm toán, vấn đề cần lưu ý, và deadline (cái này không thể thiếu). Thực ra, đây là việc tất cả các job đều phải làm trước khi fieldwork. Nhưng, mức độ thực hiện đến đâu thì còn phụ thuộc từng người cụ thể, vì có người đâu có dành thời gian để job nào cũng trao đổi với từng team đâu.
Nên, mình nhận ra rằng, trong công việc, khi bắt đầu một dự án, cả team nên trao đổi rõ ràng ngay từ lúc bắt đầu. Cả team nên ngồi lại với nhau, chia sẻ hết mục tiêu, kỳ vọng, dự định, và phân chia trách nhiệm của từng cá nhân trong team. Dự án có mục tiêu là gì, cần hoàn thành trong bao lâu, những mốc thời gian nào cần phải chú ý, yêu cầu tối thiểu về chất lượng ra sao. Rồi, khi nào cả team gặp mặt trao đổi, khi có khó khăn thì hỏi nhau như nào. Rõ ràng ngay từ đầu sẽ tốt hơn rất nhiều cho quá trình về sau. Chứ, nếu rơi vào tình trạng mỗi người làm một kiểu, làm sai, bắt đầu lại từ đầu, thực sự rất phí thời gian và công sức. (cái này, lúc review working papers sẽ thể hiện rất rõ).
Trong tình cảm cũng thế. Trước khi làm quen hay tìm hiểu ai đó, nên thẳng thắn chia sẻ với nhau, như đã có người yêu chưa, bao nhiêu người đang theo đuổi, đang nói chuyện với bao nhiêu người. Như thế, chẳng phải đỡ tốn thời gian của cả hai bên về sau sao? Nếu có người yêu rồi thì chia sẻ thật luôn, đỡ khiến người kia phải hy vọng. Rồi, nếu lo ngại bố mẹ không đồng ý, tâm sự nói chuyện với bố mẹ ngay từ lúc mới quen, để coi ý kiến ra sao. Chứ, quen nhau bao lâu, đến lúc mới vỡ ra phụ huynh không đồng ý, lại phải tốn công thuyết phục. Mình thực sự thấy, hơi phí thời gian và công sức cả hai.
Trong cuộc sống cá nhân, thành thật giúp ích rất nhiều. Đi làm với một đống công việc và deadlines đã đủ mệt rồi, lại còn phải đoán xem ý người khác thế nào thì đúng là vỡ đầu (ví dụ như, “gì cũng được” là mệt lắm à nha). Cái gì chưa ưng, cần góp ý thì cứ góp ý thẳng thắn. Cái gì tốt rồi thì khen ngợi thật lòng, cứ thế mà tiếp tục. Mình không thích “sugarcoating”, nên khi khen hay chê, nên đưa ra dẫn chứng cụ thể, bao gồm thời gian, địa điểm, hoàn cảnh, hành động như nào. Như vậy sẽ tốt hơn nhiều cho người nhận. Chứ, nếu chỉ nói chung chung, nếu khen thì có thể bị coi là sugarcoating, còn nếu chê thì có thể bị phản ứng lại.
Ơ, với những gì nói như trên, liệu mình có bị coi là không giống người Việt không nhỉ? Đám bạn người Âu với Mỹ hay bảo, “tính mày direct như Dutch person”, còn đám bạn người Hoa kêu “Nhiều lúc mày chẳng giống dân Á Đông chút gì.” Ờ thì, mình cũng nên thích ứng chút, cũng không sao đâu, nhỉ?
**************
COPYRIGHT by Tabalozone.com
Email: tabalovandam@gmail.com
CV & Cover Services: https://shorturl.at/X1BTF
Package mocked interview: https://shorturl.at/9pdO9

Leave a comment