Đức là quốc gia của “thế kỷ trước”.

Khi nghe đến danh nước Đức, nhiều bạn sẽ có cảm giác trầm trồ, kiểu như “Ủ ôi, phương Tây đồ, quốc gia lớn mạnh, nền kinh tế lớn đồ, nên chắc phải hiện đại và thịnh vượng lắm”. Ờ thì, thịnh vượng thì mình không dám nói, nhưng còn về yếu tố “hiện đại” thì… để mình nghĩ thêm, kể cho các bạn nghe vài ví dụ sau để dễ hiểu này.

1. DVD

“Really? DVD in 2024?” Bạn có tin được không, người Đức hiện tại vẫn cực kỳ ưa chuộng sử dụng DVD. Có một thống kê vui, DVD thuộc top 5 sản phẩm được tìm nhiều và bán chạy nhất ở các flea markets ở Đức. Điều này giải thích vì sao, mình hay gặp đĩa DVD ở mấy cửa hàng trong thị trấn.

Hiện tại là năm 2024, thời kỳ Internet với Youtube và Streaming bùng nổ, đủ mọi app như Netflix, Spotify, đủ mọi thiết bị như Smart Tivi, etc… Vậy mà, người Đức vẫn dùng DVD rất nhiều. Khó tin, nhưng đây là sự thật. Ở Việt Nam, chẳng dễ để bạn có thể tìm mua đĩa DVD ở thời điểm hiện tại.

2. Báo giấy.

Người Đức vẫn đọc báo giấy rất nhiều. Sáng nào cũng gặp mấy nhân viên DHL đi giao thư, bưu kiện và báo giấy cho từng nhà. Chẳng đâu xa, công ty mình, ngày nào cũng thấy một đống báo giấy ở chỗ uống cà phê.

Ủa, người Đức không có thiết bị để đọc báo điện tử ak? Có, nhưng họ vẫn cứ thích đọc báo giấy hơn. Kiểu như, họ thích cảm giác vừa đọc, vừa được sờ vào thứ họ thích hơn (ở đây là tờ báo).

3. Cash only – No card accepted.

Nếu bạn đi siêu thị ở Đức, sẽ không có vấn đề gì, bạn có thể thanh toán bằng thẻ hoặc tiền mặt. Tuy nhiên, khi đi ăn nhà hàng, mọi thứ sẽ khác hoàn toàn – Cash only. Nhiều câu chuyện dở khóc dở cười xảy ra, chỉ vì quy định “Cash only” này.

Hầu hết các nhà hàng ở Đức chỉ chấp nhận thanh toán bằng tiền mặt. Một số chấp nhận trả bằng thẻ, miễn là số tiền cao hơn một mức nhất định. Cái bảng thông báo “Cash only” thì thường bé “tí tị tì ti”, được dán ở một chỗ “dễ” nhìn đến mức phải dùng mắt cú vọ mới thấy. Thế nên, hay xảy ra tình huống, khách nước ngoài không mang tiền mặt, ăn xong mới ngớ người ra, phải chạy vội đi rút tiền.

Lý do là vì người Đức thích cầm tiền mặt, cảm giác một thứ hữu hình chắc chắn thuộc về mình. So sánh với Việt Nam, thanh toán bằng thẻ, bằng app, rồi QR code bùng nổ khắp nơi. Đến nỗi, ra chợ mua mớ rau, hay mua que kem, cũng “cho cháu chuyển khoản cô ơi”, hay “quét mã QR để thanh toán”. Các bạn thấy sự khác nhau rõ ràng chưa?

Comments

Leave a comment